Myanma rực rỡ ánh
vàng
Để khám phá hết đất
nước của chùa tháp này, có lẽ phải mất tới cả tuần hoặc cả tháng, tuỳ theo điều
kiện.
Có nơi nào trên khắp
dải đất Đông Nam Á lại hiện hữu nhiều công trình kiến trúc Phật giáo đậm đặc như
tại Myanma? Dù cố đô Luang Prabang của Lào hay thủ đô Bangkok của Thailand cũng
hút hồn người bởi chùa vàng, chùa bạc, nhưng chắc chắc chỉ có ở Myanma, người
ta mới cảm nhận rõ nhất về sự hoang phế và lãng quên, và càng thán phục công sức
của hàng triệu con người đã kiến tạo nên các công trình kỳ diệu.
Báu vật vàng của xứ
sở vàng
Nổi bật nhất và có
lẽ cũng là xứng đáng để tới đầu tiên, tất nhiên là ngôi chùa vàng nổi danh
Yangon - chùa Shwedagon, được coi là một trong ba báu vật của đất nước vàng. Rộng
như một khu công viên lớn, chùa Shwedagon là niềm tự hào của đất nước và con người
Myanma, nổi danh bởi ngọn tháp dát vàng rực rỡ ở chính giữa và 365 ngọn tháp nhỏ
quây quần xung quanh. Trải qua biết bao lần trùng tu, cho tới nay đã có 27 tấn
vàng được dát lên đỉnh mãi, tháp chùa, và trên cao nhất của tháp là một viên
kim cương khổng lồ. Đền chùa tại Myanma không có chen lấn xô đẩy, không có mua
bán ồn ào, chỉ có những bước chân trần lặng lẽ đi trên nền gạch lát, những
khuôn mặt thành kính và phảng phất khói hương tỏa ra từ các bệ thờ. Người dân
Myanma coi Phật giáo là quốc giáo, rất thành kính lễ bái nhưng tuyệt nhiên
không dâng lễ thịnh soạn, không đốt vàng mã nghi ngút, chỉ dâng hoa và tắm tượng
Phật từ chính nguồn nước tuôn trào dưới chân các pho tượng. Ngay cả với những
ngôi chùa ở vùng xa xôi, dù tấp nập người hành lễ hay vắng vẻ hiu quạnh đều có
một phong cách giống nhau: đã lên chùa là tất cả đều bỏ giày dép ở ngưỡng cửa
phía ngoài, bất chấp nền chùa lát gạch sạch bong hay khô cằn sỏi đá.
Đời sống bình dân
đa sắc thái
Trái ngược hẳn với
khi đi chùa, đường phố Yangon lại mang một dáng dấp xô bồ, vui nhộn và...thân
thuộc với người Việt Nam một cách đáng ngạc nhiên. Đời sống đường phố cực kỳ
phát triển với đủ loại hàng rong, quán vỉa hè, đông đúc nhất quần tụ quanh khu
vực trung tâm hay còn gọi là khu Sule; bởi trung tâm của khu vực là ngôi chùa
Sule cũng kiêu hãnh vươn cao ngọn tháp vàng lên nền trời, gần đó là các công
trình tiêu biểu như Tượng đài độc lập, Tòa thị chính...Hòa vào dòng người chật
cứng trên các con đường vỉa hè sứt sẹo, hít ngửi hương vị của nồi thịt hầm,
bún, thịt nướng... bán ngay trên đường phố, bất kỳ ai đến từ các quốc gia Đông
Nam Á cũng thấy có phần quen thuộc, như đây chính là một phần của cuộc sống qúa
khứ trên đất nước mình. Rất chuộng ăn trầu, đàn ông Myanma có lẽ tới 90% bận tấm
sà-rông có tên gọi địa phương là "longyi", chân đi dép, còn phụ nữ rất
thích trang trí khuôn mặt bằng một loại bột cây nghiền có tên
"thanakha", chất liệu "spa địa phương" đó có tác dụng bảo vệ
khuôn mặt phụ nữ khỏi ánh nắng gay gắt miền nhiệt đới.
Nguồn: Theo
tintuconline.vietnamnet.vn